Nguồn vui không thể nói năng
Khắp nơi tự tứ chư Tăng nhẹ nhàng
Hôm nay, ngày của hân hoan
Gió mây gợi lại mấy ngàn thu xưa
Ngàn xưa cho đến bây giờ
Mười phương hoan hỷ hồn thơ vô cùng
Cuộc đời vô thỉ vô chung
Hôm nay là cảnh thung dung vô vàn...
Làm sao giải nghĩa Vu Lan?
Khi tâm thanh tịnh ngập tràn chư Tăng,
Khi trời sáng tỏ ngàn trăng
Khi niềm hoan hỷ Phật hằng chờ mong?
Thuyền xưa về với bến trong,
Chín mươi ngày tịnh xuôi dòng thời gian
Bao nhiêu nghiệp chướng tiêu tan,
Bóng trăng chiếu sáng mênh mang lòng thuyền
Giờ đây, nhớ đức Mục Liên
Ai không hoài vọng mẹ hiền xa xăm...
Vu Lan đến giữa trăng rằm
Với niềm hiếu hạnh tháng năm không mòn
Đại dương: tình mẹ ấp con
Không gian: mền chiếu gói toàn mến thương
Bao la lòng mẹ không lường,
Đây mùa hiếu hạnh ngát hương ba đời.
Đâu đây chuông nhẹ nhàng rơi,
Nghe trong gió thoảng những lời người xưa
Vô cùng vũ trụ bơ vơ
Với ngày hoan hỷ đợi chờ thiên thâu
Vu Lan về với nguyện cầu
Chư Tăng "giải hạ" in sâu thấm nhuần
Quay cuồng theo bánh xa luân
Thiêng liêng là phút xả thân nhiệm mầu
Thời gian trôi mãi về đâu
Mỗi năm tự tứ não sầu vơi ngay
Ngàn xưa còn lại một ngày
Phật hoan hỉ nhật là ngày hôm nay